Tập Thơ tuyển
Thơ Băng Nga
Cập nhật lúc: 10 Tháng Mười Một 2011 10:18:19 SA

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       Nỗi nhớ... 

 

 

 

 

 

 

      Mùa hoa hồng 

 


 

Người vui áo cài hoa hồng

Áo tôi hoa trắng cõi lòng nát tan

Nhớ khi hồn mẹ suối vàng

Hiếu ân không trọn lòng càng xót xa

Lòng mẹ như biển bao la

Mỗi năm tưởng nhớ bằng hoa nhỏ này

Đêm về nhớ mẹ mắt cay

Thẩn thờ giọt lệ ngắn dài mẹ ơi !

Mẹ ơi !... Mẹ ơi !... Mẹ ơi !...

Cầu xin hồn mẹ thảnh thơi non bồng.

- Vu lan nhớ mùa hoa hồng

Con cài mãi đóa bạch hồng trong tim 

                                           Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 Mẹ ơi!...

 

 

Lúc con ra đi mẹ vui cười đưa tiển

Nắm tay con mẹ nói: đi lâu quá con

Qua lời nói của m con âm thầm hiểu

Lời trối trăn sức lực mẹ đã mỏi mòn…

 

Cảm nhận hung tin t xa, con gọi điện…

Nói với gia đình nhắc mẹ thường niệm kinh

Tay lần tràng hạt tâm hướng về ảnh Phật

Giờ ra đi tâm của mẹ sẽ yên bình

 

Một buổi chiều tà con đang nơi đất khách

Con nhận được tin báo mẹ đã qua đời

Giờ mẹ lâm chung con không nhìn thấy mặt

Lòng con chết lặng… l rơi…gọi mẹ ơi …

 

Từ đây hình bóng của mẹ không còn nữa

Giọng nói tiếng cười của m trong gió mưa

Hồing đến mẹ tim con đang tan nát

Con về nhìn hiu quạnh khắp chốn nhà xưa… 

 

Liên Nhã

Moscow đêm 07/7/2013  

 

 

 

 

     Con tim ngày đầu...

 


 

Lần gặp gỡ nơi trường thi tốt nghiệp 

Người gọi mình bằng “chị” ngộ làm sao 

Mình khẽ bảo đừng gọi em bằng chị 

Bộ người ta “già” dữ lắm hay sao 

 

Từ dạo ấy cách xưng hô đổi khác 

Đoạn đường cùng đi đến chung mái trường 

Ngàn kỷ niệm hiện về đêm thao thức 

Chợt buồn buồn, chợt nhớ... chợt thương thương  

                                     Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

           Ánh trăng huyền diệu

 

 

 

Em như nước trong xanh nơi hồ vắng

Anh tợ cơn gió vô tình thoảng qua

Gió lay nước động thành sóng nở hoa

Trăng soi mặt hồ lung linh màu sắc  

                                                          Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

 
     Băng Nga!...


 

 

 

Tên em là trăng mùa đông

Hồn em như lá thu không nhẹ nhàng

Tim em lửa hạ không tàn

Tình em ấm giọt xuân lan khắp trời...

                                  Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

 
      Tình si 

 


 

Thề thì giữ đừng phai câu hẹn 

Hai ta cùng sống kiếp tình si 

Trên đường đời dắt bước nhau đi 

Đừng bỏ nhé… mang lời phản bội   

                                    Băng Nga – 1965

 

 

 

 


     Tình mây núi  

 

 

Chiều chiều mây núi hẹn nhau

Muôn lời tâm sự ngày sau trọn tình

Hai bên nghiêng bóng chung hình

Soi làn nước biếc ngắm nhìn biển khơi

Ngày ngày mây núi vui chơi

Một hôm gió đuổi mây rời xa non

Làm cha không thấu tình con

Mây cam nhận chịu những đòn roi đau

Mong sao hai đứa bên nhau

Gió càng nổi giận quyết mau chia lìa

Mây khóc như mưa dầm dề

Núi tuôn suối lệ bốn bề bơ vơ…

                                   Băng Nga – 1965

 

 

 

 


    Gửi anh

 


 

Anh ơi, chúng ta là những con cừu non khờ dại sống trong lưới rào định kiến bao la, chúng ta phải cương quyết phá bỏ cái lưới rào đó anh ạ, vì nó mà chúng ta không hạnh phúc!...

                                                   Băng Nga – 1965

 

 

 

 

      Nhớ nhung

 

 

 

Nhớ nhung bên cửa sổ 

Ngậm ngùi nhìn lá vàng rơi 

Là vàng bên cửa sổ 

Đang rơi... rơi hoài... anh ơi !...

                                     Băng Nga - 1965

 

 

  

 

 
        Tức giận

 

 

 

Thiên đàng không chứa anh 

Cực lạc không đón em 

Hai ta v địa ngục 

Bỏ trần gian vô duyên...

                                     Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

 
       Đến Hồ than thở

 

 


Tình kia tan vở vì định kiến

Chớ phải nào đâu tại lão trời

Thân xác nằm kề trên đồi vắng

Hồn dưới hồ than thở khôn nguôi

 

Cám cảnh tình buồn se thắt dạ

Xác tôi đây, hồn tôi đâu rồi...

                                          Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

 

 

      Gửi gió

 


 

Vì định kiến tình ta tan nát 

Vì định kiến duyên ta đôi nơi 

Bao giờ định kiến không còn nữa 

Tình yêu mai sau đẹp tuyệt vời...   

                                               Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

 

     Lời không dám nói  

 


 

Yêu em từ lâu nhưng không dám nói 

Lúc em trao thiệp hồng tôi nói ra

Không nợ không duyên tình như gió thoảng

Lời trao lần đầu giờ nghe xót xa...  

                                                 Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

  
       Nụ cười của em   

  

 

 

Ngày xưa anh yêu em vì nụ cười không phải vì sắc đẹp. Chúng ta sống bên nhau trải qua bao cảnh thăng trầm, vui buồn, no đói nhưng trên gương mặt em vẫn không lộ nét sầu vạn cổ mà chỉ có vô vàn nụ cười hạnh phúc. Ôi!... nụ cười của em xoá tan hết những nỗi u phiền mệt nhọc làm tươi mát lòng anh. Em là người vợ hiền nhân hậu giúp sức sống đời anh vững bước tương lai…

                                                 Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

 

         Nỗi hoang

 

 

 

Hồn xuân như hương hoa

Hồn thu như sắc lá

Hồn hạ như ánh nắng

Hồn đông như tuyết rơi

 

Hồn xuân đang reo vui

Hồn thu đang thương nhớ

Hồn hạ đang đắng cay

Hồn đông đang cô đơn

 

Tôi gửi hồn trong hoa

Hôm sau hoa héo hắt

Tôi để hồn trên lá

Lá bay đi mênh mông

Tôi đem hồn tắm nắng

Ngàn nỗi đau đoạ đày

Tôi chôn hồn nơi tuyết

Thành cội thông đơn côi

                                               Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

       Giọt lệ năm xưa

 

 


      Ngàn năm sau người có qua chốn cũ

Lắng tâm tư tìm giọt lệ năm xưa

Lệ còn nằm đó

Nằm tự bao giờ

Trong một đêm trăng có muôn ngàn nhịp thở

Rồi sợ tình yêu đổ vở

Hồ lệ rưng rưng

Tuôn xuống thành hàng, tan ra thành giọt

Mấy chiếc lá khô

Mấy ngọn cỏ vàng thương tình hứng lại

Mỏi mòn rồi đặt lệ xuống nằm im

Lệ còn nằm đó

Nằm tự bao giờ

Bên gốc cỏ xưa, dưới lá khô tàn

Ôm ngàn u hẹn nhịp bước thời gian

                                            Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

     Bóng hình còn kỷ niện đây

 


 

Vũ hạ ấp y thiên lộ khứ

Khấp tình lệ hạc cố nhân tri

 

Ban sơ chí thời ngộ

Tình tuý hốt phân ly

Quân đa luỵ cẫm sắc

Thiếp tâm thân liễu khô

Cữu lộ lệ mang mang

Ly biệt tâm vạn thống

Quân vô tình thiếp sầu

Dạng hằng phất hoài  niệm

 

 Tạm dịch:



 

Đường chiều mưa phủ đầy vai

Tình kia ai thấu lệ này đã khô


Từ lúc quen nhau tới phút này

Men tình nồng thấm vội chia tay

Anh ham son gấm theo người khác

Em một hồn đau một xác gầy

Đường cũ lối về ươn ướt lệ

Đau lòng khôn xiết nỗi chia ly

Anh nào có biết em sầu nhớ

Vì bóng hình còn kỷ niệm đây 

                                          Băng Nga - 1965

 


 

 

 

     Mắt tương tư

 


 

Ngồi ôm gối lệ nhớ người yêu

Canh vắng cô đơn giấc quạnh hiêu

Bổng chim quốc hè kêu lẻ bạn

Chạnh lòng chua xót đến bao nhiêu 

 

Người hởi cùng đây có thức không

Hay say mật mộng thấm men nồng

Bỏ mình đây luống sầu pha nhớ

Nhai chiếc thu tàn nuốt giọt đông

 

Một chiếc phòng khuya một bóng hình

Nhìn hồn bạch lạp chảy lung linh

Tưởng là người cùng chia thương nhớ

Nào có ai đâu chỉ một mình 

 

Trắng mấy canh gà dạ ngẩn ngơ

Nghe như hồn chết tự bao giờ

Tương tư ngàn cánh về bên gối

Giọy lệ thương đau mãi đợi chờ

                                          Băng Nga - 1965

 

  

 

 

 

         Niềm đau bên cửa

 

 

 

 

Ánh chiều thoi thóp thở

Cung tơ xa nhè nhẹ buồn ngâm…

Ngoài kia một cành cây một con chim cô độc

Nơi này một gian phòng một chiếc bóng cô đơn

Văng vẳng bên tai tiếng quốc trầm tôi ngở là tiếng nói của người yêu vào một đêm trăng hẹn hò ngày cưới.

Ngọn gió mồ côi phất vào mát mặt tôi ngở là hơi thở của người yêu.

Cành liễu đong đưa…

Nhìn lá vàng rơi tôi ngở là nước mắt của người yêu đang chia thương nhớ.

Nhìn đám mây bay tôi ngở là người yêu mặc áo mới đến thăm. 

Ánh trăng hạ tuần rủ rượi tôi ngở là ánh mắt u buồn của người yêu lo sợ tình yêu tan vở.

Con cá ngớp hơi làm nhăn mặt nước tôi ngở là gương mặt kiều diễm của người yêu đang gặp nghịch cảnh gia đình.

Tôi chờn vờn kêu: EM!... Hai tay hốt ôm chặt vào lòng...

một khoảng hư không...

                                                 Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

 
       Phận nghèo

 



Dung nhan ngày trước không còn nữa

Ánh mắt chung tình vội bước thưa

Phận nghèo thôi thời cam đành chịu

Biết nói những gì thêm gió mưa

 

Ước mơ đâu nữa trời hoa mộng

Son môi tàn theo bước ai đi

Bốn mùa in lệ chiều tan nát

Phận nghèo đành cam biết nghĩ gì

 

Tuổi hoa niên lắm điều khờ dại

Để hồn chìm trong tiếng yêu đương

Tình đam mê khi yêu chưa cạn

Men tê môi gió thoảng bụi đường

 

Kỷ niệm buồn tràn đầy ký ức

Số phận chất chồng cơn đảo điên

Ngàn năm sau có ai nhắc đến

Tại kiếp nghèo không trọn nợ duyên

                                             Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

     Gửi lại cố nhân 


 

 

Bên ngọn đèn khuya trang thư cũ

Anh ngồi nhớ lại bóng hình em

Người mà anh hẹn năm sau cưới

Bây giờ nhắc lại chỉ buồn thêm

 

Thân anh giờ đã không nguyên vẹn

Lời hứa năm xưa nhắc chỉ sầu

Em ơi!... Đừng trách anh sai hẹn

Chuyện đời nào biết trước được đâu

 

Một tấm tàn ma anh cố sống

Gửi hồn mình qua cánh thời gian

Đã hết!... em ơi, đời trống rổng

Tương lai còn là vạn tiếng than

 

Anh đã cam đành trong kiếp sống

Gửi thân vào quên lảng cô liêu

Em hãy an lòng xây hạnh phúc

Đừng chờ trông anh để tuổi chiều   

                                                Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

     Mấy lời gửi chàng

 

 

Sài gòn trời lại giăng mưa

Em bỏ học mãi cho vừa lòng anh

Đêm về giấc ngủ mong manh

Em nằm mơ thấy rằng anh hửng hờ

Em như con bướm bơ vơ

Anh là con sáo xa bờ bến xưa

Có nói ra cũng bằng thừa

Người bây giờ khác ngày xưa đã nhiều

Hay nuốt hẹn dối tình yêu...

                                   Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

 

     Mấy lời cho nàng

 

 

 

Người ra đi như mùa mưa đến 

Để hồn ta ngàn nỗi giá băng 

Chẳng biết phương nào người ấp mộng 

Thề xưa hẹn cũ nhớ hay chăng 

 

Bao nhiêu mơ ước cùng ôm ấp 

Bây giờ người ngoảnh mặt làm ngơ 

Người ra đi không lời giã biệt 

Ta ôm ngàn kỷ niệm bơ vơ 

 

Mùa thu gió về bên cửa sổ 

Ta gom thương nhớ viết muôn hàng 

Viết lời thề xưa câu hẹn cũ 

Để nhớ người phản bội sang ngang 

 

Kỷ vật còn đây thành vô nghĩa 

Người xưa giờ đã bước sang ngang 

Người ta nuốt hẹn theo người khác 

Lại trách ta là kẻ phụ phàng  

                              Băng Nga – 1965 

 

 

 

 

 

 

      Yêu lầm 

 


 

Đã biết yêu lầm cũng phải yêu 

Tội nghiệp đời tôi biết bao nhiêu 

Bao giờ con chuồn chuồn mỏi cánh 

Tội nghiệp đầu tôi tóc bạc nhiều...    

                                   Băng Nga - 1965  

 

 

 

 

 

     Chạnh lòng

 

 

 

Anh về chốn cũ thêm sầu

Nga ngày xưa đã đi lâu lắm rồi

Tiếc thương chỉ bận lòng thôi

Kỷ niệm chôn kín bên trời xa xăm

Tình riêng ruột rối tơ tầm

Con thơ côi cúc bao năm cô phòng

Chốn thị thành tim mùa đông

Giấc mơ gọi thức chạnh lòng nhớ anh

                                       Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

 

        Tặng Áo

 

 

Mùa đông về em trao anh chiếc áo 
 
Như vòng tay em giữ anh trong lòng
 
Em muốn mùa đông ngày xưa còn mãi 
 
Nơi phương trời nào chiếc áo còn không  
 
                                              Băng Nga - 1965
 
 
 
 
 
 
 
 
 

           Lâu ngày

 

 

 

Em đến thăm anh giữa buổi chiều

Thật lòng cảm thấy thật yêu yêu

Ngờ đâu anh vùi trong bốn vách (*)

Em vội ra đi không nói nhiều

                                         Băng Nga - 1965

  (*) Tứ đổ tường

 

 

 

 

 

           Trả chiếc chìa khóa cửa

 

   

 

Anh ra đi để tìm phương sinh sống

Em lại oán hờn ích kỉ nhỏ nhen

Em không suy nghĩ càng làm rối thêm

Yêu tất cả trở thành mất tất cả

Em vẫn chưa thấy bằng lòng thỏa dạ

Xua đuổi anh thành kẻ lạc lối đường

Căn nhà nhỏ hai chìa khóa yêu thương

Em giữ một và anh cũng giữ một

Để cho tiện những khi ai về trước

Để dưới cơn mưa không phải trông chờ

Bây giờ em đang có những giấc mơ

Cuộc sống mới vẫy gọi em phía trước

Với nhiều lý do em đòi bằng được

Không còn chìa khóa anh mất nơi về

                                        Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

             Em ơi…

 

 

 

Chiều nay anh qua ngỏ  

Hay tin em chết vì si đa

Vàng tiền đâu... em hởi... 

Sao không sớm nhớ lại tình ta   

                                           Băng Nga – 1965 

 

 

 

 


        Mất em  

 

 

Anh không còn như ngày nào em chê bỏ  

Anh làm lại cuộc đời bởi chí nam nhi  

Anh có tất cả những tiền tài danh vị  

Chỉ có em, anh đã đánh mất từ lâu

                                    Băng Nga – 1965 

 

 

 

 

 

 

      Lỡ lầm  

 


 

Lời thề trước Phật Quán Âm

Vì xưa tôi đã lỡ lầm yêu em

Tưởng là đẹp phận nên duyên

Ngờ đâu em chỉ vì tiền, phấn son

Thôi em đừng tính thiệt hơn

Xem lời thề cũ gió hờn cuốn trôi

Chúng ta hết nợ nhau rồi

Đừng thêm nuối tiếc, đừng lời oán than

                                       Băng Nga - 1965  

 

 

 

 

 

 

     Không nợ trầu cau  

 


 

Cau duyên đã gảy nhánh rồi

Trầu duyên đã héo thôi thời tiếc chi

Người về xây mộng khác đi

Đừng mơ ngày cũ những gì bên nhau   

                                                  Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

  Bình thường   

 


 

Em là hoa hơn ngàn hoa

Anh như cơn gió vào ra khu vườn

Làm rung lòng em yêu thương

Ta yêu nhau hơn người thường em ơi

Nếu xa nhau là chuyện đời

Như cơn gió thoảng mặt trời luôn quay

Không gì cho là đắng cay

Bình thường tất cả cho ngày tháng qua

Không để nỗi lòng xót xa

Bình thường chợt tỉnh chỉ là chiêm bao

Kiếp người dù có ra sao

Hãy bình thường đ tâm vào hư vô   

                                      Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

       Nhớ quê

 

  

 

  Ánh vàng chìm khuất đầu thôn

  Côn trùng vang gọi chút hồn xót thương

  Quê nhà nhiều nỗi vấng vương

  Gai trong chân mỏi dậm đường ngàn xa

                                                   Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 


     Ra đi...

 

 


            “Lệ rơi từng bước giang hồ

Ra đi xây một nấm mồ trong tim” *

 

Ta đi từ lúc trời thôi nắng

Giữa lá rừng thưa tiếng gió kêu

 

“Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng

Nghe trong hồn cây cỏ mọc hoang vu” *  

                                                Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

     Khuyên bạn  

 

 

 

“Hãy dừng bước lại Sỹ Châu ơi

Trên lối đường đi đã cuối rồi

Đừng thêm bước nữa vì trước đó

Chỉ là nấm mộ liệm hồn thôi.” *   

                                   Băng Nga - 1965

 


 

 

 

      Bạn thân   

 


Coi chừng những người bạn 

Tham danh, lợi, tình, tiền 

Miệng luôn nói nhân nghĩa 

Tâm hại người đảo điên... 

                                             Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

 

      Thầy trò   

 

 
Ngày đầu trò cúi lạy thầy

Cầu xin học những phép hay giúp đời

Thầy thương dạy chẳng tiếc lời

Cuối cùng trò phản - chuyện đời xưa nay !... 

                                                      Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

 

    Rõ mặt     

 

 


Em là ác quỉ trần đời

Anh như tiên thánh giúp người trần gian

Hai ta tư tưởng hai đàng

Làm sao hợp ý mà bàn tương lai

Nếu em tin có ngày mai

Tu tâm hơn nữa có ngày nên công

Không nói chi những dài dòng

Anh đây thấu thị cõi lòng của em  

                                    Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

 

         Con nuôi...

 

 

 

Thấy con côi cúc đáng thương

Đem về nuôi dưỡng chỉ đường làm ăn

Lo bề gia thất trăm năm

Dạy con tích đức tu tâm sống đời

Phải có nhân nghĩa với người

Nào đâu con mãi chơi bời bê tha

Con bỏ trách nhiệm trong nhà

Vui chơi ca hát rượu trà thâu đêm

Gia đình mất sự ấm êm

Con cậy danh bố mượn tiền khắp nơi

Thương con nên bố ngậm lời

Nhưng con không hiểu biển trời bao dung

Con càng gây sự não nùng

Miệng lời đạo học mà lòng ngoa điêu

Bạn hiền xa lánh đã nhiều

Nhắc tên con... họ lắm điều cười chê

Bố càng xấu hỗ não nề  

Đầu bố càng bạc đành thề... từ con  

                                        Băng Nga -1965

 


 

 

 

 

 

     Tình già  

 

 


Em một mình anh một mình

Thường hay chia sẻ cảnh tình xa quê

Ánh trăng soi sáng lời thề

Hai mái tóc bạc luôn kề bên nhau    

                                    Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

 

 

Tình yêu mùa đông

 

 

Mùa đông gió lạnh tuyết rơi 

Anh gặp em giữa biển trời bao la 

Tình yêu bảy mươi mùa hoa 

Người yêu năm cũ vẫn là hôm nay 

Tình yêu có chút đắng cay 

Cho thêm hương vị mỗi ngày yêu hơn 

 

                                   Băng Nga 1965

 

 

 

 

 

    Kỷ niệm dần mòn

 

 

 

 Tuổi già kỷ niệm dần mòn

Đường trần nếu gặp chỉ còn nhìn nhau.

Nhìn nhau không nói nên câu

Thoáng nghe tiếc nuối chuổi sầu ngày xưa

                                         Băng Nga - 1965  

 

 

 

 

 

 

             Giữ lại chút xưa  

 


              Tu viện mênh mông quá

Chiều buồn lê bước dài

Tình quân ơi chia tay

Trên đầu có sợi tóc bạc

 

Tu viện thâm u quá

Nỗi nhớ thương đoạ đày

Rồi mùa xuân chợt đến

Gió giờn tóc hoa râm bay

 

Lòng em cô liêu quá

Giọt lệ sầu đắng cay

Tình xưa đà khép kín

Trong tim côi qua tháng ngày

 

Giờ em xin cầu nguyện

Cho tình không đắm say

Giờ em đang cầu nguyện

Những tình yêu không đoạ đày...

                                       Băng Nga – 1965   

 

 

 

 

 

       Tâm sự...   

 

 

 

“Công danh chữa đạt xuân đà đến 

Tuổi mãi chất chồng chẳng trọn yêu” *

                                      Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

     Khóc...

 

 

 Khóc để cho lòng vơi khổ lụy 

Hay vì hạnh phúc được trào dâng  

                                     Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

 

     Mẹ con đâu ?...

 


 

Anh thân tàn phế đang cơn hấp hối 

Em giao con thơ đi lấy người sang 

Anh khóc ôm con bảo con đừng khóc 

Con càng khóc nhiều hỏi mẹ con đâu… 

                                    Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

     Hãy là trăng

 

 

Tháng ngày trăng vẫn rong chơi

Ánh trăng vàng sáng giữa trời bao la

Tao nhân mặc khách gần xa

Dưới trăng đối ẩm cùng là ca ngâm

Trăng cách xa cõi hồng trần

Vui buồn chi hởi tần ngần dưới trăng  

                                              Băng Nga - 1965 

 

 

 

 

 

 

        Mộng Du…

 

 


 Thôi!... ta bỏ quên đam mê trần thế 

đ rong chơi vào những cõi linh hồn 

mắt trần tục chưa một lần nhìn thấy 

sương khói mịt mờ, u tối, lạnh că

 

Đây!… đám cô hồn ò… è… kêu đói 

vì sống khinh người, ích kỉ, sân si 

Đó!… lũ yêu ma rên la, than khóc 

bởi kiếp làm người không trọng nghĩa nhân 

 

Nọ!.... là những kẻ tu hành giả dối 

những tên dùng bùa, ngải thư ếm người 

nào lũ tham quan, cường hào, độc ác 

cùng hội đồng bóng giả danh thánh thần 

 

Kia!... bọn y, dược vô lương, gian trá 

phường trộm cấp, cướp, giật, lừa bịp người

cho vay nặng lãi, cân non, gian lận 

mại dâm, mua bán phụ nữ trẻ con 

 

Khi chết thành loài cô hồn đói khát 

thành yêu ma chẳng có chỗ nương thân 

nếu thành người, câm, điếc, mù, tàn phế 

mang bệnh nan y, gần chết không yên 

 

Sống phải biết làm những điều phúc thiện 

sống có nhân, có đức mới là hay 

sống biết có trời, có người, có đất 

sống chỉ vì tiền hậu quả đắng cay 

 

Chào!…  những phần hồn thiện lương quý kính 

trên dương gian là những bậc tài ba 

sống thanh cao hay bồi công lập đức 

nơi miền xa hồn vẫn cứu giúp người 

 

Người cõi trần hãy kết thân với họ 

như tình anh em bạn hữu láng giềng 

nếu không khi gặp những cơn hoạn nạn 

kêu đâu ra có ai tới giúp mình 

 

Hao tốn gì - chỉ có lời chân thật 

khi ta ăn uống không cứ lúc nào

hãy mời đi nhé, họ vui vẻ lắm 

m áp vong linh, may mắn chuyện người 

 

Kính!… các đấng thiêng liêng nơi thượng giới 

có vầng hào quang tỏa sang khắp nơi 

con kính cẩn cúi đầu, quì đảnh lễ 

thành tâm cầu xin hai chữ bình an

                            Băng Nga 1965

 

 

 

 

 

     Nửa đêm  

 

 

Ta nhìn thấy đầu ta mỗi ngày tóc càng bạc

Ta vẫn đang hì hục

Lao động bằng trí óc

Lao động bằng chân tay

Mãi mê lo việc danh lợi

Không làm một việc thiện dù rất nhỏ

Chỉ biết nghĩ suy những điều gian ác

Không hề nghĩ đến quả báo của ngày mai

Ôi!...

Nếu một mai, ta đi vào giấc ngủ thiên thu sẽ xót xa hay tan nát cõi lòng vì không có chút tiếng thơm đ lại nơi nào trên dương thế!...

Con cháu ta sau bao thế hệ phải mang trong đời cái âm đức xấu tệ của ta...

Bao gia đình đàng hoàng tử tế đều kinh hãi

Không ai dám ngó, nghĩ đến việc kết thông gia

Có chăng toàn những là ta... cái chung phường chung loại!...

Ôi!...

Ta sống không ra lẽ sống của con người con cháu ta phải vây quanh kiếp sống ê chề đen tối!...

Chắc rằng ngày lễ giỗ của ta chỉ có cây nhang mọt nát một bát cơm hẩm với vài hạt muối

Hay...

Ta sẽ bơ vơ... như Thập Loại Cô Hồn!...

                                               Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

  

  Mộng…  

 

 

Quẩn quanh trong chốn vô thường

Dấu chân cát bụi mười phương đón chào

Lời quạ trong đêm trăng sao

Mười phương tiếc nuối nghẹn ngào khóc than  

Tâm treo trên cõi thượng ngàn

Xác nơi tù ngục lỡ làng kiếp tu

                                          Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

      Gửi bạn một lần

 

 

Ngài còn bỏ cung vàng điện ngọc

Ta hơn thua cướp giựt lẫn nhau

Quả báo không chờ kiếp sau

Tu gì tu vậy khác nào cọp beo

Đừng trách bởi nghiệp đeo nghiệp báo

Xem lại mình tỉnh táo hay chưa

Tu để giải nghiệp biết thừa

Tham sân còn đó muối dưa làm gì

Khi vào tù suy đi ngẫm lại

Có danh gì đâu, lợi gì đâu

Danh như tiếng dế đêm thâu

Lợi như cát bụi bên cầu gió bay

                                       Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

     Gặp lại bạn già

 

 

Hơn bảy mươi năm gặp lại nhau

Anh giàu tôi vẫn kiếp tương rau

Có lẽ bởi đây là nghiệp lớn

Cảm ơn tình bạn quí trọng nhau

 

Giàu sang cơ cực lắm anh ơi

Nào phải như anh được thảnh thơi

Có lẽ bởi đây là nghiệp lớn

Anh và tôi trong cảnh luân hồi

 

Đã biết luân hồi để trả vay  

Trả vì kiếp trước đã làm sai

Vay vì kiếp này tâm mê muội

Thôi thì đừng trả cũng đừng vay

                                    Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

     Tùy duyên

 

 

 

Vô thường nên phải chọn tùy duyên

Tránh sự tham sân chốn đảo điên

Lấy gió mát trang thanh làm bạn

Nụ cười, hơi thở sống trong thiền

                                       Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

        Đừng ghen 

 


          Yêu nhiều nên mới ghen

lắm lời sinh mất nghĩa

ghen quá mất lý trí

tình đầu phải chia tay

 

tương lai hãy còn dài

dịp may chờ phía trước

đừng ghen tuông vô ích

vững bước đường công danh

 

tuổi già con cháu đông

ông bà ghen nhau quá

chui choa ơi… kỳ lắm

hàng xóm rủ nhau cười

 

thôi đừng tập thói ghen

hãy cùng nhau chia sẻ

những tâm tư, hiểu biết

ghen công việc hằng ngày  

                                   Băng Nga - 1965

 

 

 

 


     Ghen và thiền  

 

 
Lời em nói ra em nghĩ là anh không nghe 

Việc em đã làm em cho rằng anh không biết 

Nếu anh nổi cơn ghen sẽ sinh thêm nghiệp chướng

Sẽ khổ đau hơn nữa bởi mang nợ luân hồi 

 

Nợ luân hồi anh trả rồi 

Bây giờ vui cảnh đất trời thong dong... 

                                        Băng Nga – 1965  

 

 

 

 

        Cầu nguyện Quán Âm Bồ tát

 

 

Ngày đêm cầu Đức Quán Âm

Xua tan bệnh tật lỗi lầm đã gieo

Bình tâm ma quỉ chớ theo

Gần thiện tri thức tâm treo cửa thiền

Xóa đi ngàn nỗi u phiền

Công danh hư ảo của tiền hại thân

Biết tu trời Phật ở gần

Không tu trời Phật rất gần thấy đâu

Người tham dâng lễ năm châu

Người si dâng lễ mong cầu ngày đêm

Đã biết Phật ở tại tâm

Tâm kia không Phật phải tìm Phật xa

Thời này lắm trò quỉ ma

Thời Tăng mạc pháp Ta Bà khổ hơn

                                      Băng Nga - 1965

 

 

 

 

        Nhìn lại chính mình

 

 

Thường ngày không Phật không tiên

Đến khí mắc nạn kiếm tìm khó khăn

Sự đời giả dối nên chăng 

Lương tâm đừng mất ngang bằng thánh tiên

                                                        Băng Nga - 1965

 

 

 

 

           Thầy ơi !...

 

 

 

Thầy ơi… học đạo để làm chi  

Chay lạc tương dưa ích lợi gì 

Tuổi trẻ đời vui sao lại chán  

Hãy về xây mộng với em đi…

 

Cô có tình yêu tôi cảm ơn  

Một lòng niệm Phật dám đâu sờn 

Xưa nay đã bước theo đường chánh 

Há bởi vì ai tách nẻo chơn…

 

Đời có gì vui hơn ái ân  

Sao anh hay nghĩ chuyện xa gần  

Sống chết vô thường có chi ngại 

Men nồng tình ái ... quên chuông ngân 

 

Nam mô cứu khổ Phật Quan Âm 

Cứu kẻ si mê hết lỗi lầm

Cứu những tâm hồn nhiều khổ lụy  

Cứu người nhiều mộng quá mê tâm…

                                               Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

          Yêu và Thiền

 

 

 

 

 

 

 

     Tháng ngày trăng sao   

 

 


Ta là đa con cưng của địa ngục

Lên dương trần đ ngắm trăng sao

Đam mê trăng sao quyến luyến dương trần

Trăng sao phụ bạc ta v địa ngục  

                                      Băng Nga - 1965

 

 

 

 

 

       Vĩnh biệt !...  

 

 

Kim thời vĩnh biệt

Mộng trung tương kiến

Tâm tình chi ng

Danh lam chi du

Thỉnh tự lai sinh

 

Tạm dịch:

 

Bây giờ xa nhau mãi mãi

Chỉ còn gặp nhau trong giấc chiêm bao

Những lúc gặp gỡ tâm tình

Những ngày hẹn nhau vui say ngắm cảnh

Từ đây xin chờ kiếp khá  

                                                     Băng Nga – 1965

 

 

 

 

 

     Gửi người viếng mộ

 

 


Đây cảnh tiêu dao non nước nhược 

Ngàn hoa tươi thắm ngát trời mây 

Khách lạc chân hỏi người nằm đó 

Hết nợ trần ai đến chốn này...    

                                     Băng Nga - 1965  

 

 

 

 

 

                Lời nguyền...

 

 

 

 

                                                        Thơ... còn nữa...

                                                      

 

 

 

 

                   Tác giã và những đầu sách... đã và sẽ xuất bản

 

 

 

 

 

 

 

 


Ý kiến của bạn Gửi cho bạn bè In bài này Trở lại
Các thông tin khác

                   

  CLB. KCKCT TP Hà Nội                                CLB. KCKCT TP Hồ Chí Minh                       CLB. KCKCT TP Saint Petersburg - Nga     CLB. KCKCT TP Tver - Liên Bang Nga        CLB. KCKCT TP Moscow - Liên B. Nga

 
 


 

Website: http://www.khicongkimcangthien.com

              http://www.khicongkimcangthien.net